Middle of nowhere
Name: Rubi
Blood type: B
Zodiac: Gemini
Current location: Ho Chi Minh City, Vietnam
Favorite quote: "Whether you think you can or you think you can't, you're always right" - Henry Ford.

Pascalle
our ends are beginnings

Oh my godness.. how can it be so stunning?

(Source: le0night)

sextrawrdinary:

ronaldalan:

saiyan-of-royal-blood:

heathaaamurhieee:

montypla:

valkyria422:

thebestoftimesendoftimes:

pleasejuststoptalking:

don’t be fuckin rude

This hurts my soul

That last kid in green speaks the damn truth

I feel so old right now

look at all these little brats (besides the last kid he’s smart)- GAMEBOY WAS THE SHIT.

"A piece of junk" wow I wanna slap that little boy or girl, whatever it is in the face

Is this an mp3?

Dumdums

lol I used to treasure it so much.

(Source: huffingtonpost)

Thói quen 21 ngày

Không hiểu sao dạo này mình thường xuyên bị lo ra, mất tập trung kinh khủng. Ngồi làm mười mấy tiếng đồng hồ mà hiệu quả chỉ bằng bảy, tám tiếng. Đã vậy hậu quả của việc trường kỳ kháng chiến trước máy tính là cơn đau lưng, đau đầu các kiểu nữa chứ. Một sáng thức dậy, mình biết mình đã mắc một căn bệnh tâm lý, nôm na là hội chứng trì hoãn…

Và để kết thúc sự đi xuống của chất lượng công việc cũng như cuộc sống này, mình đã kê một liều thuốc tang tóc nặng nề đau đớn tốn rất nhiều máu và nước mắt.. Bắt đầu từ sáng nay, mình bước vào văn phòng liền nộp cho chị thủ quỹ 100k, nói chị ấy đến 6h em chưa xong việc thì sung vào công quỹ, còn xong rồi thì chị trả em nhé. Sau đó thì lao vào làm việc. Đầu óc căng ra như dây đàn. Khiếp, tiền có động lực thật ghê gớm.

Cả tháng nay mới có cảm giác productive như vậy. Đến 6h là tinh thần bải hoải như làm việc mười mấy tiếng đồng hồ. Gần như không thể tin nổi thời gian trôi qua nhanh như vậy. Nhưng lượng công việc giải quyết được thật không ít!

Ôi.. người ta bảo thói quen là một hành động lập lại liên tục trong vòng 21 ngày. Xem ra mình sẽ áp dụng phương pháp này thêm tầm 3 tuần nữa. Chỉ mong không bị viêm màng túi trước khi đạt được thành quả thôi..

Rubi

Để trí nhớ cá vàng thành cá mập

Mình đã chính thức mất thói quen viết blog từ khi chuyển công tác, và chuyện đó thật không tốt tí nào. Viết lách giúp mình xả stress, nuôi dưỡng, phát triển suy nghĩ cũng như sự sáng tạo. Thời gian gần đây, công việc khiến mình gần như bị vắt kiệt nên phải thường xuyên thăm nom tum tum, nghỉ dưỡng tâm hồn mới được.

Tán nhảm vài chuyện. Càng lớn mình càng lười ghi nhớ. Có lẽ do thời đại công nghệ, mình dựa vào máy tính để nhắc nhở cuộc hẹn, hoặc cái email chưa trả lời, hoặc thậm chí mấy việc nhỏ nhỏ như lời bài hát, danh sách mua sắm, mình cũng note lại nên lâu dần suy nghĩ ù lì và chậm chạp hẳn. Những chuyện này thật vớ vẩn nếu là mình cách đây mười năm. Lúc ấy chỉ trong vòng mười phút mình đã nhớ hết cả bài văn phân tích dài bốn trang A4.

Nguyên nhân rất đơn giản, mình đã không còn tư tưởng học thuộc lòng nữa. Giáo dục hiện đại cũng như của phương Tây không quá chú trọng việc ghi nhớ. Họ sẵn sàng cho bạn mang công thức vào phòng thi, miễn là bạn hiểu cách sử dụng công thức, áp dụng giải đề chính xác thôi. Chú trọng kết quả, bình thường hoá quá trình, thành ra mình bị ảnh hưởng nặng. Xét đến hậu quả lâu dài là trí nhớ giảm đi, không thể nói đây là phương pháp học lý tưởng nhất.

Sự thật thì trí nhớ sẽ dần mai một đi khi người ta không thường xuyên sử dụng nó (Eran Katz). Cũng giống như ngoại ngữ, nếu luyện tập đình trệ, trục trặc kỹ thuật trong quá trình sử dụng là không thể tránh khỏi. Cuốn Secrets of a super memory đã khiến mình ngộ ra không ít. Quan trọng vẫn là lao động, lao động, lao động! Sống và học tập theo gương bác Lenin thôi, học, học nữa, học mãi.

Rubi

Storytelling Workshop on Sat Aug 2nd in Burbank

pascalcampion:

Come join me for a STORYTELLING WORKSHOP at the Center Stage Gallery. image

10-11 am Networking
11am - 4pm Storytelling Workshop
Lunch Included. $125 per person

SIGN UP HERE:
http://centerstagegallery.com/csg/the-storytellers-workshopaug-2-2014/

I want to go. Somebody please go see this guy’s work. Why do you have to wait until I left California then open a workshop? Huhu, I adore your work.

Meanie is everywhere. Don’t be sad, girl.

And you, who don’t even know how to line up properly, need to learn something from cats!

And you, who don’t even know how to line up properly, need to learn something from cats!

Nhật ký

Chẳng lẽ mình lão hoá nhanh vậy sao? Mới hai mấy tuổi thôi mà trí nhớ kém, phản ứng đình trệ… Nãy anh nhắc Sài Gòn đang mùa mưa làm anh nhớ ngày trước hai đứa trú mưa ăn kem, mà mình cứ mơ mơ hồ hồ. Mình lẹ làng chuyển đề tài, mà kỳ thực không dám chắc.. Ủa mình có sở thích ăn kem khi trời lạnh hồi nào ta? Hay hồi đó mình giả bộ nhí nhảnh dễ thương bày trò khác người? Cũng nhiều khả năng lắm.. Cơ mà nếu hỏi anh để xác nhận thì còn mặt mũi gì nữa? Chắc sẽ bị cười cả đời.

Kiểu này chắc phải viết nhật ký mỗi ngày thiệt rồi. Oà oà. Nói mới nhớ, nghe bảo blog opera chuẩn bị đóng cửa. Hồi đó còn trẻ dại, ngôn từ thật sự không dám tả. Kể chuyện thầm thương thầm yêu nó sến ấy mà nó sến!!! Mà chắc cũng nên vận chuyển vài bài sang tum tum luôn. Đọc cho nó mắc cười :”>.

Rubi

Sẽ còn ai bên ta?

Sáng nay vào page của một người đã từng nổi tiếng. Cô bạn này đi du lịch ba lô và viết sách miêu tả những chuyến đi đó. Ban đầu cuốn sách được chào đón nhiệt liệt. Người người khen nức nở, cô bé thật tự lập, thật khác biệt, người trẻ Việt tiêu biểu. Đến khi cô bạn viết tiếp cuốn thứ hai thì bị ném đá vì nhiều điểm phi thực tế blah blah. Công kích đến mức cô bạn không còn mặt mũi. 

Hầy, nhìn hình cover thấy bạn ấy rất vui vẻ. Mình xem status kể chuyện cũng thấy vui lây. Tuổi trẻ ai cũng mắc sai lầm, người lớn đọc cho vui, chứ chấp nhất linh tinh thì sự nghiệp chỉ có thể tính toán vụn vặt. Dư luận cũng thật tàn nhẫn, giống như thuỷ triều lên lên xuống xuống. Vui vẻ cười nói mới đây, hôm sau đã cho người ta cái bạt tai.

Cuộc sống của người bình thường cũng không khác quy luật đấy. Nếu bạn là nhân tố nổi bật trong cộng đồng, ngưỡng mộ luôn đi kèm với soi mói. Ngoài gia đình và bạn chí cốt của bạn ra, ai sẽ khoan dung độ lượng với sai lầm của bạn? 

Rubi

Hihihi, lâu rồi mới nghe được một bài hát nhẹ nhàng trong sáng như vầy. Buồn thương vương vấn, chứ đâu có chết đi sống lại đau khổ trách móc rã rời như Cao Thái Sơn, cũng không thâm thuý sâu xa như Trịnh Công Sơn. Nhạc cho một ngày nắng thì nên vầy thôi :”>.

Rubi

Suy nghĩ buổi sáng

Sáng nay mở mắt ra, điều đầu tiên nghĩ đến là lượng công việc ngập mặt đang chờ. Điều kế tiếp là ước gì có thể quay trở lại thời đi học. Nhớ ơi là nhớ những ngày vô lo, vụng trộm mối tình đầu, rồi quậy phá bày trò vui vẻ cùng lũ bạn. Ài dà, thời gian thật quyền năng, giờ thì ai cũng khác mất rồi. Anh chàng đẹp trai đáng yêu lớp Lý ngày ấy giờ là nhân viên không thể bình thường hơn ở một công ty tỉnh không tên tuổi. Thằng cháu nuôi của mình dặt dẹo thế mà đang giảng dạy ở khoa QHQT nhân văn, chuẩn bị làm việc cho lãnh sự quán mới ghê. Rồi thằng bạn cũ đang lo lắng những phi vụ vay trả ngân hàng, có nguy cơ ra vành móng ngựa. Cùng chung một lò ra nhưng mỗi người mỗi cảnh..

Thôi tắm rửa đi làm. Mình sẽ làm gì với cuộc đời mình ngày hôm nay?

Rubi

Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ lười. Xem clip này xong thấy không thể phản bác nổi. Trời ơi.. không phải cô này không đẹp, mà tại trước và sau khi trang điểm quá khác nhau đi. Sức mạnh của makeup thật là không bút mực nào tả xiết. Đàn ông là thua rồi đó, cầm chắc sự thất bại trước phụ nữ. Vũ khí của phái yếu thật sự nhất tiễn xuyên tâm!!!

Rubi

cuong205a:

[infographic] - we are all borrowing this world to live , why can’t we live in peace?